truyện - Yêu mến và thắc mắc
Hoàng guồng bánh xe hơn, nhanh nhẹn và khéo léo để luồn qua chỗ tắc, rồi lao xe trong một con ngõ ở phố Hàng Điếu. Khoá và để xe ở ngõ, nó hộc tốc chạy ngay vào lớp học thêm nâng cao môn Lý, ở có ông thầy nổi tiếng nghiêm và dạy hay. May, nhìn đồng hồ ở lớp thì vẫn sớm hơn giờ vào lớp 30 giây. Cả lũ vỗ tay rào rào. - Và để mừng ngày hôm nay, em xin hát tặng thầy một bài ạ. Tiếng đập bàn rầm rầm không ngớt. Nghe Hoàng hát và cả lũ vỗ tay hoà theo một bài hát dễ thương và vui vẻ, thầy khịt khịt mũi chỉnh lại gọng kính. – Thầy cảm ơn các em, thầy chưa bao giờ thấy một lớp nào học thêm làm thầy xúc động như vậy, nên thầy cũng muốn hát tặng các em một bài. Cả lũ gào rú lên sướng ngất ngây. 15 phút đầu tiên của lớp học đã diễn ra thật vui vẻ. Rồi thầy trò học tiếp, tất nhiên không có “tiết mục” kiểm tra bài cũ nữa J *** Tan học giờ Lê lại đứng chờ bố như thường lệ, nhưng lần này không chỉ có một mình nó nữa. - Chào ấy - Hoàng cười - à, ấy cũng đợi người đến đón giống tớ à? - ừ, tớ chờ bố - Lê cười, nhìn Hoàng rạng rỡ. Sao “vụ” sinh nhật thầy Hoàng đủ nổi tiếng với Lê rồi. - Ô, ấy có cái cặp giống tớ kìa, thế mà tớ không nhận ra. Không biết ấy có nhét thêm đủ thứ sách truyện nhăng nhít như tớ hay không nữa – Hoàng cười tít - à mà ấy thích đọc truyện gì nhất? - à, tớ…- Lê cười. Chiếc xe buýt đi ngang qua, phải dừng lại vì đường chật quá, nó nhả khói mù mịt vào hai đứa đứng trên đường. Lê nhăn mặt, thè lưỡi ho sù sụ. - Tớ xin lỗi, tớ vốn bị dị ứng với khói. Tớ cũng không thể đi nổi các loại xe ôtô vì bị say. - ừ không sao mà, nhiều xe tớ cũng không đi nổi nữa, như là... xe ba bánh của trẻ con ấy! Lê nghe Hoàng nói mà phì cười. - Mình ngồi cạnh nhau, lại có túi giống nhau thế này thì dễ bị lẫn túi đấy. ấy có muốn tớ chạy ra chợ, mua tặng mỗi đứa mình một cái đề can mặt cười khác nhau để phân biệt không? - Ơ… nhưng tớ đang đợi bố. ấy nói mới nhớ ra, sao bố tớ từ cơ quan về lâu đón thế nhỉ. 10 phút rồi còn gì, thường thì bố tớ chỉ muộn không quá 5 phút? - ấy đã biết là có hàng điện thoại công cộng ở kia không nhỉ? – Hoàng chỉ tay ra tít cuối phố. - Vậy ư? Cảm ơn ấy, đúng là tớ nên đi gọi điện thoại đây. *** Một lúc sau Lê quay lại. Hoàng vẫn đang đứng ở đó. - Chán quá. Bố tớ bảo khu cơ quan bố tớ đang ngập không đi được vì mưa lớn quá. - ừ, chắc người nào định đón tớ cũng vậy nên đến muộn. - Mà tí tớ lại có buổi học Hoá nữa. Bố bảo tớ nghỉ, nhưng làm sao tớ có thể nghỉ được. - ừ, đúng rồi, nghỉ một buổi là mất bao nhiêu bài. Mà sao ấy không đi xe ôm? - Tớ... tớ... Tớ chưa bao giờ đi xe ôm cả. Chỉ là nghe nói thôi, bị dọa là chính... Thêm nữa là bố mẹ tớ đều không muốn tớ đi xe ôm... – Lê đẩy gọc kính nhíu mày.. - Lê này - Hoàng nói nhanh - ấy còn tiền không? - Có. 100.000. Là tiền đóng cho lớp học Hoá đấy. Sao cơ? - Tớ cũng còn 100.000. ở chợ hàng Da ngay đây người ta có bán xe đạp cũ. Tớ định mua một cái để chở ngay ấy đi bây giờ nhé. - Mua xe? Để chở tớ? – Lê trố mắt. - Tại sao không? Đi mà. Tớ chỉ vay ấy thôi, lần sau tớ sẽ trả, đằng nào tớ cũng đang cần xe đi. Đây, ấy có thể giữ đôi giày của tớ làm tin (Hoàng tháo giày mình ra luôn), nó có ghi giá đằng sau là 70.000 nhưng thực ra tớ chỉ mua có 68.000 thôi. Nếu chưa đủ thì cầm lấy cái cặp này của tớ (Hoàng cởi cặp ra), chắc ấy đã biết giá, tớ mua 30.000 được khuyến mãi thêm mấy cái fec-mơ-tuya gắn sẵn nữa này. ấy cầm cả chứng minh thư của tớ nữa. Nhìn ảnh tớ chụp trong chứng minh thư trông đần đần thế này cũng làm ấy cười giảm stress và an tâm hơn đấy nhỉ? Thể ổn chưa? - Thôi được rồi - Lê phì cười, tuy có bằng chứng là vụ sinh nhật vừa rồi, nhưng nó vẫn nửa tin nửa ngờ. - ấy cầm tiền của tớ đi vậy. - Chờ tớ nhé! - Hoàng kêu lên và phóng đi. 3 phút sau, đã thấy Hoàng phóng trên một chiếc xe đạp, cười tươi đỗ xịch trước mặt Lê. - Nhanh vậy? – Lê ngơ ngác. - à, người ta cũng đang cần tiền ấy mà. - Hoàng nhún vai. - Mà đây giả ấy, tớ đã không cần nhiều tiền đến vậy - Hoàng trả lại Lê tờ 100.000. - Còn thế nữa…Cái xe trông phải đắt hơn 100.000 nhiều chứ nhỉ?!? - Lê ngồi đằng sau cười kinh ngạc, nó chớp mắt hoài - ấy có nói dối gì tớ không vậy? - Ơ! Tớ nói dối gì cơ? - Thế sao ấy có thể làm được những điều đó? - Thì giống như ấy giải bài Lý siêu khó chỉ trong 1 phút ấy. Sao ấy có thể làm được? - Vì tớ… vì đó là cái tớ yêu thích, tớ để ý nhiều đến nó, thực tập nhiều thành quen thôi. - Thì tớ cũng thế! - Nhưng mà…- Lê nhìn Hoàng với đôi mắt vừa ngưỡng mộ vừa khó hiểu - Những gì ấy làm được theo một cách rất riêng... ý tớ là thật kỳ lạ và thú vị! - ấy cũng có một cách rất riêng mà - Hoàng chỉ cười. - Thật không? Tớ có một điều gì đó rất riêng sao? - Tất nhiên rồi! Ai cũng có một cách rất riêng! - Dù sao tớ vẫn muốn học ấy! – Lê nói quả quyết. - Tớ cũng thế! Hai “nhóc” cười thật tươi, rồi lên xe chở nhau đi. Mỗi đứa dù đã hiểu nhau ít nhiều, nhưng đều vẫn giữ trong mình một nỗi băn khoăn: “Sao bạn ấy lại làm được những điều như vậy?” Nhưng đó là nỗi băn khoăn rất êm ả và bình yên. *** Và trong tương lai, nếu Lê có hỏi Hoàng đã trả bao nhiêu cho cái xe này thì không biết Hoàng đáp ra sao? Theo bạn thì Hoàng có đáp theo một cách rất riêng của Hoàng nữa không? Bởi thực ra, Hoàng đã phải trả 500 đồng chiếc xe đạp nó gửi ở chợ Hàng Da thôi mà ![]() Created at 2013-08-08 18:35
Nguồn: Mr.Ngố
|